Vẫn vui dù bị xếp sai hạng mục - Tranh được chọn cho triển lãm nghệ thuật online 'All Women 2026', LTS Gallery (USA)
- Gối

- 5 ngày trước
- 3 phút đọc
Đã cập nhật: 3 ngày trước
Tôi gửi bộ tác phẩm này với ý thức rất rõ rằng nó không thuộc về nơi ấy.

Nó ồn ào, đầy neon, hơi quá đà. Hình ảnh phụ nữ mang tính gợi cảm, bảng màu city pop rực rỡ, một thứ “nóng” nghiêng về dục cảm nhiều hơn là sự đoan chính. Nó không giống với thẩm mỹ cũ, khá bảo thủ mà gallery này thường theo đuổi. Thành thật mà nói, đó cũng là lý do tôi từng chần chừ. Không phải vì tôi nghi ngờ tác phẩm, mà vì tôi đã quá quen với cách hệ thống phản ứng trước những thứ không chịu đứng gọn vào một ngăn có sẵn.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn gửi.
Không phải vì hy vọng, mà vì tính toán.
Khi bạn xây dựng một thương hiệu do nghệ sĩ dẫn dắt, sự công nhận bên ngoài không còn là chuyện cái tôi. Nó là vấn đề hiệu quả. Một dòng credit đúng chỗ có thể thay thế một phần ngân sách quảng cáo. Nó đi xa hơn, tồn tại lâu hơn, và không cần phải van xin sự chú ý. Logic đó luôn ở đó, song song với một sự tự tin thầm lặng mà tôi hiếm khi nói ra: tôi không cần được công nhận, nhưng tôi biết khi nào nó có ích.
Cả series này xoay quanh một ám ảnh duy nhất: nỗi hoài nhớ về một thành phố không còn tồn tại, nhưng cũng chưa từng biến mất hẳn. Sài Gòn trước 1975 — lộn xộn, nhục cảm, đầy mâu thuẫn — vẫn còn nằm đâu đó dưới lớp bê tông và kính. Cả ba tác phẩm đều mang cùng một áp lực: một thành phố đang nóng lên, cả về khí hậu lẫn tinh thần. Sự mềm mại bị nén chặt trong nhịp sống chật hẹp.
Tác phẩm được chọn, The Hot & Hotter Seasons, lại là bức tiết chế nhất trong cả ba. Gần như mỉa mai.
Ở Sài Gòn, người ta hay đùa rằng thành phố chỉ có hai mùa: nóng và nóng hơn. Trong bức tranh này, cái nóng không còn là thời tiết. Nó trở thành áp lực. Một xã hội trông có vẻ cởi mở, sặc sỡ, dễ dãi — nhưng bên trong thì bị kìm nén. Không có gì vỡ ra, nhưng mọi thứ ngày càng chặt.
Nhân vật nữ ở trung tâm được đặt trong trạng thái mong manh có chủ ý. Cô mang theo ký ức về một thứ thanh lịch tư sản không còn chỗ đứng trong nhịp đô thị hiện tại. Xung quanh là không gian neon xoáy cuộn, tổng hợp, bất ổn. Một con mèo và một con chuột cùng tồn tại trong sự thờ ơ tuyệt đối. Không xung đột, không cảm xúc. Một dạng trơ lì như chiến lược sinh tồn. Tang ping, nhưng đã được địa phương hóa — sự rút lui vào bên trong không phải như phản kháng, mà như một cách để chịu đựng.
Tôi đoán triển lãm nghệ thuật online của gallery lâu đời chọn bức này vì một lý do rất đơn giản: nhân vật mặc đủ quần áo.
Nghĩ vậy lại thấy buồn cười. Trong một series có yếu tố gợi cảm, thì tác phẩm đi qua được bộ lọc thể chế lại là bức “ngoan” nhất. Và rồi nó được xếp vào Photography & Digital — Special Recognition.
Tôi đã điều tra ý nghĩa của cụm từ 'Special Recognition'. Với tôi, Special Recognition là dấu hiệu cho một tác phẩm nằm ngoài hệ thống phân cấp. Nó không hoàn toàn là illustration — vì tôi không vẽ để trang trí — cũng không phải digital art theo nghĩa truyền thống, vì tranh được xử lý bằng kỹ năng fine art kiểu tranh vẽ bút kim. Thứ được công nhận ở đây có lẽ là năng lực xử lý hình ảnh số, cảm quan thị giác mang tính tương lai, và một hướng đi chưa được đặt tên.
Tôi thích thế. Hợp với Hand Fetish Projects® biết bao.
Tôi không cần ai xác minh tài năng hay phẩm chất của mình. Việc được ghi nhận ở đây chỉ cho thấy một điều: tác phẩm này tồn tại đủ rõ để không thể bị bỏ qua, dù nó không phục tùng bất kỳ hệ phân loại nào.







Bình luận